Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Chuyện bây giờ mới kể...

Cuối cùng 4 năm học đại học cũng đã trôi qua..Đúng thật là thời gian thấm thoát như thoi đưa mới ngày nào, vèo 1 cái đã hết 4 năm.
4 năm qua đối với mình thật nhiều biến động, trong 4 năm đó học được nhiều thứ, nhưng có những thứ đã đánh mất<-- giờ nhìn lại thấy tiếc tiếc thế nào...
Để tiêu đề là "chuyện bây giờ mới kể" cho nên có nhiều chuyện giờ mới đem ra nói. Nói bây giờ không muộn mà ngược lại hy vọng sẽ nói được hết tâm sự cho những người cần truyền đến. Hi...Thêm 1 lý do nữa là nói bây giờ không bị người ta để bụng --> vì có để cũng chẳng làm được gì nữa cả...hehe...
Để đạt được thành quả như bây giờ có lẽ mình đã phải đánh đổi rất nhiều thứ..trong đó có 1 thứ mà khi nhìn lại bây giờ hình như mình không còn đó là sự vui tính và nụ cười...Dạo này mỗi lần đọc lại lưu bút năm 12 là lại dàn dụa nước mắt. Đọc những dòng tâm sự thấy sao mà chân thật thế, nghĩ lại cũng thấy lạ hồi đó mình vui hơn lúc nào cũng cười toe toét kể cả lúc buồn. Vậy mà đi học đại học nụ cười gần như biến mất, buồn hay vui đều thể hiện ra mặt cả...--> buồn gì đâu.
Ôi!! Đúng là lâu lâu nói ra tâm sự có khác lan man không thể tả. Giờ vào mục đích chính của bài viết đây:
1. Ngày xưa công nhận nông nổi, máu liều dâng cao có khác. Ngày đâý yêu thích môn Sinh học, thích ngành giáo viên, chỉ vì 1 lời thách đố mà làm đơn nộp vào ngành Tin học...<--Nếu cho chọn lại chắc không dám làm quá.Hi--> Nhưng đổi lại giờ có những người bạn rất đáng quý. Trong đó có 1 người bạn cảm thấy quý nhất đó là "Nguyễn Trọng Hiếu" (Hiếu baby) ^^
2. Nguyên 1 năm học đầu tiên ngày nào cũng khóc ròng rã vì thiếu căn bản --> thấy sao mà khó thế<-- vậy mà chẳng hiểu vì sao bám trụ đến cùng.
3. Mình được như ngày hôm nay người đầu tiên phải cám ơn đó là bạn "Phạm Bá Lộc". Vì sao ư? Chỉ vì 1 câu nói của bạn Lộc mà lao đầu vào học ngày đêm để có căn bản học năm 2. Cám ơn Lộc vì câu nói đó lắm.
4. Người thứ 2 mình muốn cám ơn đó chính là cô "Tạ Thị Thu Phượng" vì cô chính là người truyền lửa cho mình. Nhờ môn cô mà mình thấy tin học thú vị lắm và cũng nhờ đó mới phát hiện được sở trường của bản thân.
5. Có 2 người mình cũng muốn cám ơn nhưng không thể nói tên được (2 người bí mật) vì mình đặt 2 người này là mục tiêu phấn đấu. Vì phấn đấu nên học hành chăm hơn --> mới đạt được thành quả như giờ. Công lao của 2 người này không hề nhỏ chút nào.Hi
6. Ngay năm 2 đã mơ về 3 thứ muốn đạt được (học bổng, luận văn, mặc đồ cử nhân). Trong 3 thứ ấy cái mà mình thích nhất đó chính là mặc đồ cử nhân. Hi. 2 trong 3 thứ đã có vậy là thành công lắm rồi. Hi
7. Cái này quan trọng nè. Đó là mình có giữ 3 tấm hình hồi họp lớp đầu năm 1 giờ mới công bố. Hình độc mà phải cất kĩ chứ nhỉ?Hi



Nhìn mặt mọi người hồi đầu năm 1 vui thật đấy. Không giống bây giờ...ít nhiều có thay đổi mất rồi. Chắc khi nhìn lại hình này nếu có mặt ai đó trong hình chắc cũng phải ngạc nhiên "ủa sao mình thay đổi nhiều quá vậy?"Hi
Vậy là, chuyện bây giờ mới kể cuối cùng cũng kể xong. Kể xong không biết có ai hiểu mình hơn tí ti gì không ta?

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2011

Mùa hoa phượng nở

Sáng nay ngồi chơi chơi...buồn buồn chưa biết làm gì thì có người gợi ý làm blog đi.Ngồi trầm ngâm suy nghĩ 1 hồi " mình có cần blog làm chi đâu??". Hi. Bị người ta dụ khị 1 lát cuối cùng cũng làm...làm xong thấy khoái --> và bài viết này là thành quả của việc bị dụ khị đây.
Tháng 6 mùa thi, mùa hoa phượng nở và cả là mùa chia tay...Nhắc tới chia tay là thấy buồn buồn, sau này chẳng biết mỗi người sẽ làm gì đi đâu về đâu nữa -> không biết sau này có ai nhớ tới mình không ta?? nhiều câu hỏi quá chừng!!
Mấy ngày nữa là biết điểm thi tốt nghiệp rồi. Lo không thể tả cầu trời cho mọi việc thuận buồm xuôi gió...lỡ mà rớt chắc phải sắp cái bị đi ngồi ngoài ngã tư đường quá...<-- nói cho vui chứ cũng không đến nỗi như thế. Hi
Ngày đâu làm blog có nhiều thiếu sót...ai có ghé qua thì góp ý nhá..Hí hí...