HUYỀN THOẠI NGƯỜI MẸ VÀ TRÁI TIM VIỆT NAM
Người mẹ nào cũng mang nặng đẻ đau. Nhưng người mẹ Việt Nam phải mang nặng đẻ đau hơn vì mẹ còn phải đi làm cho đến tận ngày đẻ. Hơn 3 kg trong bụng, mấy chục kg gánh gồng trên vai.
Người mẹ nào cũng nuôi con. Nhưng người mẹ Việt Nam phải tần tảo nuôi con. Vì nước mình còn nghèo, chưa có nhiều phúc lợi cho sản phụ và em bé. Người mẹ nào cũng chăm con. Nhưng người mẹ Việt Nam phải vất vả chăm con vì thời gian được nghỉ không đủ nhiều.
Người mẹ nào cũng làm hết sức để con mình học giỏi. Nhưng người mẹ Việt Nam phải ngồi học cùng con. Mẹ hy sinh những thú vui riêng, hy sinh thời gian riêng để dạy học. Vì nền giáo dục Việt Nam còn nhiều bất cập.
Người mẹ nào cũng đưa con tới trường. Nhưng người mẹ Việt Nam còn vội vã quay về để kịp đi làm kiếm tiền đóng học phí cho con, và đóng đủ các loại phí học đường của thời “ xã hội hóa” giáo dục.
Người mẹ nào cũng phấn đấu để vượt qua vất vả. Nhưng người mẹ Việt Nam phải phấn đấu vượt qua vất vả hơn vì mẹ sợ thất nghiệp, sợ con mình đói khổ. Nước mình còn nghèo chưa có trợ cấp cho người thất nghiệp.
Người mẹ nào cũng lao động nhưng người mẹ Việt Nam lao động gần trọn cả cuộc đời. Vì người mẹ nông dân không có lương hưu, không có phúc lợi cho người già. Cho nên, có nhiều bà cụ bán trầu cau dưới phố. Có nhiều bà cụ bán hàng nước chè trong ngõ. Có nhiều bà quạt than nướng bánh đa. Có bà cụ đi hái nấm, hái sim, mò cua bắt tép nuôi mấy người con trai bị bệnh tâm thần.
Tôi lớn lên trong tình yêu thương và sự dạy dỗ ân cần của mẹ. Ngay từ khi còn nhỏ tôi đã ước mơ sau này lớn lên sẽ “ xây dựng đất nước”. Bốn từ “ xây dựng đất nước” đối với một đứa trẻ như tôi thì làm sao mà có thể hiểu hết. Nhưng mẹ đã gieo vào tim tôi một tình yêu quê hương đất nước thông qua những câu truyện kể, những lời hát ru…
Có lần tôi đã hỏi mẹ: Tại sao khi hát Quốc ca mọi người thường đặt tay lên ngực trái. Mẹ trả lời vì đó là câu hát từ tim mình.
Tôi hát Quốc ca khi tới trường vào mỗi sáng thứ hai. Đất nước trong đôi mắt mở to háo hức. Câu hát như nói với tôi hãy vươn thẳng vai, hãy ngẩng cao đầu, bởi đất nước này đẹp đẽ, thiêng liêng, xứng đáng để bạn tự hào vì nó…
Tôi hát Quốc ca khi bước vào phòng thi tốt nghiệp. Đất nước trong đôi tay hôm nay đang hồi hộp. Câu hát băn khoăn trong nhịp trống, nhip tim: Ngày mai, mình sẽ là ai trong đất nước này, mình sẽ làm được gì cho xứ sở mình yêu thương?
Tôi hát Quốc ca khi đội tuyển ra sân. Đất nước trong trái tim rạo rực niềm tin. Câu hát thì thầm: Cả đồng bào mình cùng chung nhịp đập trái tim, hãy cùng vinh danh Tổ quốc.
Tôi hát quốc ca khi đội tuyển Quốc gia lên đường đi thi Olympic Quốc tế. Đất nước trong lá cờ nhỏ, gán trên ngực áo sát gần trái tim. Câu hát như căn dặn: Ta phải làm gì cho Tổ quốc tự hào. Câu hát như gieo khát khao: Giang sơn này còn nhiều lắm những đỉnh cao để bạn chinh phục, còn nhiều lắm những quyến rũ tiềm ẩn đang chờ bạn khám phá.
Nhắm mắt lại, nghe hương Tổ quốc miên man, tôi vẽ hình Tổ quốc… Từ mùi nắng khô rang tràn lăn trên quần áo mẹ phơi trưa nắng chang chang. Mùi nắng trên tóc bà, trên lưng áo bố mỗi buổi chiều đón tôi về. Mùi nắng, mùi đồng bào khó nhọc.
Từ mùi sắn nóng hổi của những xe bán dạo đêm trên đường. Mùa đông lạnh, tôi ấm lòng khi nhìn xe sắn dạo, lại cay cay trước một đôi vai gầy đẩy xe sắn vượt dốc. Sắn thơm hương quê nhà, lan tỏa hơi ấm giữa ngày đông buôn buốt.
Từ mùi mồ hôi mẹ. Nhớ lắm những đêm mẹ vắng nhà, tôi nằm ôm áo mẹ, thiêm thiếp trong mùi nồng nồng ấm áp. Mùi gia đình của thân thương.
Từ mùi rơm khô ngai ngái. Hè về quê, tôi cùng lũ bạn chăn trâu trượt nghịch trên đống rơm êm ái. Người dặm đầy rơm miệng cười khanh khách. Mùi rơm, mùi đất nước chân phương lạ.
Từ mùi cốm thu e ấp trong lá sen xanh mướt. Mùi lúa nồng nàn, mùi nếp ấm no, mùi thu mát rượi. Hương cốm, hương Tổ quốc hiền và giản dị.
Ở nơi đâu xa, thoáng nghe mùi hương Tổ quốc, nhận ra dáng hình 1 tình yêu…
Hai tiếng “Tổ quốc” luôn luôn thiêng liêng đối với mỗi con người, cho dù ở bất cứ nơi đâu. Hai tiếng “Đồng bào” cũng cùng chung ý nghĩa ấy. Nhưng đối với người Việt Nam, hai tiếng đồng bào còn mang một sắc thái đặc biệt hơn nữa. Vì đây chính là nguồn cội truyền thống trong tâm thức dân tộc.
Và tôi cứ yêu như thế, yêu những người đã khuất, yêu những người còn sống, yêu những vật tưởng như bé nhỏ vô tri như hạt lúa củ khoai… Và tôi nghĩ đó như là những mạch suối nhỏ, từ những mạch suối nhỏ tạo thành dòng sông dài, từ những dòng sông dài tạo thành biển rộng. Như là: tình yêu của người Việt Nam dành cho người Việt Nam, của người Việt Nam dành cho đất nước Việt Nam.
Tôi nghĩ tình yêu Tổ quốc là một tình yêu bắt nguồn từ mọi tình yêu.
Đặt tay lên ngực trái tôi nghe câu hát từ tim mình… “Tôi yêu Tổ quốc tôi, yêu đồng bào tôi”…