Không hiểu vì sao sau 1 thời gian dài...mình lại thích viết văn lại. Có lẽ dạo này có nhiều tâm trạng quá, nhiều điều muốn nói nhưng lại muốn thông qua những truyện ngắn để truyền đạt tới ai đó chăng..???
Hi. Truyện ngắn đầu tiên mình muốn đăng lên đây là những truyện đã viết từ lâu lắm rồi (năm 1 thì phải). Đã có 1 thời gian muốn lập blog để đăng truyện lên nhưng lại ...lười. Giờ mới làm được. Tuy hơi muộn 1 xí nhưng cuối cùng cũng làm được điều mình muốn. Vậy là hay rồi..Truyện ngắn đầu tiên đăng lên có tên là:
TIME MOVE...
Tôi đã qua cái tuổi ngồi ghế nhà trường cũng gần 1 năm rồi. Thời gian trôi qua thiệt là nhanh, cứ ngỡ là mơ đến khi giật mình tỉnh dậy mới biết đó chính là hiện tại. Hiện tại giờ tôi là một cô sinh viên đại học năm thứ nhất, nhưng những kỉ niệm của tôi về một thời đi học vẫn còn in đậm mãi trong trái tim tôi.
Những kỉ niệm về một thời quậy phá, nghịch ngợm, một thời làm thầy cô phải ướt nhoè nước mắt vì những trò đùa của lũ tiểu quỉ chúng tôi đã làm cho thầy cô phải cảm thấy phiền lòng. Gíá như lúc ấy lũ học trò chúng tôi chịu học hành nghiêm chỉnh bằng một nửa lúc quậy phá thì tốt biết bao.Gíá như có thể quay lại ngày ấy, giá như…giá như…
…Tôi ra trường cũng đã được một thời gian song tôi vẫn nhớ mãi hình dáng của từng thầy cô trong trường,trong đó có cả những thầy cô chưa từng dạy lớp tôi. Những hình ảnh của từng thầy cô vẫn mãi theo tôi đến tận bây giờ. Tôi không làm sao quên được mái trường thân thương nằm sâu sâu trên con đường đầy gió và bụi. Mùa nắng thì bụi mù,những cơn gió nghịch ngợm đã làm áo ai kia phải lấm bụi bẩn…Mùa mưa thì đường lầy lội con đường dường như muốn kiểm tra khả năng khéo léo của mỗi người vậy.
Tôi không làm sao quên được hình ảnh ai đó tức tối khi áo dài ai đó dính bẩn bởi bụi mù, tôi không làm sao quên được những tiếng cười khúc khích của lũ học trò khi nhìn thấy ai kia bị trượt té vì trời mưa.Tôi không quên…không quên…không bao giờ quên được những kỉ niệm vui buồn cùng thầy cô, bạn bè bên mái trường thân thương này được. Mái trường tuy còn đơn sơ,thiếu thốn nhưng đã theo tôi suốt thời cầp 3 êm đềm này được…
…Tôi thầm cảm ơn thầy, cô nhưng người đã lặng lẽ đưa tôi cũng như tất cả các bạn khác vào đời được. Thầy cô như những người lái đò sang sông vậy. Thầy cô đã đưa hết lớp học sinh này, đến lớp học sinh khác sang sông, những người đã dành trọn cả cuộc đời cho công cuộc trồng người. Có câu rằng 1 ngày làm thầy thì suốt đời cũng là thầy.
Nay khi tôi đã rời ghế nhà trường mới cảm thấy hết những gian lao vất vả ma thầy cô đã trải qua. Thay mặt những lớp học sinh đã được, chưa được và sắp được thầy cô dạy dỗ chúng em xin cám ơn thầy cô. Công ơn dạy dỗ của thầy cô chúng em sẽ không bao giờ quên...
…Thông qua bài viềt này tôi muốn gửi một thông điệp tới tất cả các bạn đang còn ngồi trên ghế nhà trường nhất là các bạn đang học 12. Chúng ta hãy nên quí trọng những gì mà mình đã có,hãy quí trọng những thời gian còn được ở bên cạnh thầy cô, bạn bè bởi vì sau này khi các bạn đã rời ghế nhà trường thì có muốn cũng không được nữa rồi. Các bạn đừng như tôi phải hối hận vì đã lẵng phí quá nhiều thời gian. Tôi ước rằng nếu như thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ làm hết những gì mà tôi chưa làm, hoặc là làm mà còn dang dở. Nếu như…nếu như…
( Niên khóa: 2006 – 2007)
Cảm động nhỉ? H thì ko có nhưng kỉ niệm đó tại hồi đó trường H sân trường thì lát bê tông ngoài đường thì đường nhựa nên ko có bui mù :( nhưng vẫn có những trò quậy phá hihi nhưng vẫn ko nhớ dc hihi
Trả lờiXóa